Hiện có 1043 câu hỏi, chia theo 6 nhóm chủ đề (Động vật, Thiên nhiên, Cơ thể mình, Vũ trụ, Đời sống, Khoa học) và ba nhóm tuổi 3-5, 6-8, 9-12. Mỗi câu trả lời viết ngắn, dùng từ đời thường để bố mẹ đọc lại cho con nghe được ngay.
Trên trời có những đám mây chứa hàng triệu giọt nước tí hon. Khi các giọt gộp lại to và nặng quá, mây không giữ nổi nữa — thế là chúng rơi xuống thành mưa đấy!
Đó là cách mèo nói chuyện đấy! Mèo con kêu meo meo để gọi mẹ, mèo lớn kêu để chào mình hoặc xin ăn. Mỗi kiểu meo là một ý khác nhau.
Trong miệng có những con vi khuẩn bé xíu rất thích ăn đường bám trên răng. Chúng ăn xong sẽ 'đục lỗ' răng làm răng bị sâu. Bàn chải là siêu anh hùng quét sạch chúng đi!
Trái Đất của mình xoay tròn như con quay. Khi chỗ mình ở quay lưng lại với ông mặt trời thì trời tối — lúc đó ông mặt trời đang chiếu sáng cho các bạn ở phía bên kia Trái Đất.
Vẫy đuôi là cách chó nói 'Tớ vui lắm!'. Khi gặp người nó yêu quý, đuôi vẫy tít lên như mình vẫy tay chào bạn thân vậy.
Mùi thơm là 'lời mời' của hoa gửi đến ong và bướm: 'Đến chơi với tớ đi!'. Ong bướm đến hút mật sẽ giúp hoa tạo ra hạt để mọc thành cây hoa mới.
Khi con ngủ, cơ thể như đang sạc pin: não sắp xếp lại những điều đã học, còn người thì lớn lên trong lúc ngủ đấy! Ngủ đủ thì sáng mai chơi mới khỏe.
Chim có cánh to khỏe và bộ xương nhẹ như bọt biển. Người mình xương nặng lại không có cánh, nên muốn bay phải nhờ... máy bay!
Cá không thở bằng mũi như mình mà thở bằng mang — hai khe nhỏ bên má. Mang giúp cá lấy không khí hòa tan trong nước.
Đó là cái bụng đang 'gọi điện' cho con: 'Alo, trống rỗng rồi, cho tôi ăn với!'. Bụng rỗng co bóp nên phát ra tiếng ọc ọc.
Dưới da đầu có những 'nhà máy tóc' tí hon, mỗi ngày chăm chỉ đùn tóc dài thêm một chút xíu. Vì thế thỉnh thoảng mình phải đi cắt tóc.
Tay mình sờ vào rất nhiều thứ nên bám đầy vi trùng bé đến mức mắt không nhìn thấy. Rửa tay bằng xà phòng là đuổi hết chúng đi trước khi chúng theo cơm vào bụng!
Mùa hè ông mặt trời dậy sớm, về muộn và leo cao tít trên đỉnh đầu, chiếu nắng lâu hơn — nên trời nóng hơn hẳn mùa đông.
Lúc xanh, chuối mặc 'áo xanh' và còn chát. Khi chín, chuối thay sang 'áo vàng' và trở nên ngọt thơm — màu vàng chính là tín hiệu: 'Ăn tớ được rồi đấy!'
Ong bay từ bông hoa này sang bông hoa khác hút nước ngọt của hoa, mang về tổ 'nấu' thành mật để dành làm thức ăn. Cả nghìn con ong chăm chỉ mới làm được một hũ mật đấy!
Em bé chưa biết nói nên khóc chính là cách em 'nói chuyện': đói cũng khóc, buồn ngủ cũng khóc, tè dầm cũng khóc. Lớn thêm chút nữa, em sẽ nói được như con.
Đèn đỏ là luật giao thông để mọi người thay phiên nhau đi, không ai đâm vào ai. Ai cũng dừng đèn đỏ thì đường phố mới an toàn cho cả xe và người đi bộ.
Sau cơn mưa, trên trời còn sót lại nhiều giọt nước nhỏ. Ánh nắng chiếu xuyên qua chúng bị tách thành 7 màu — thế là thành chiếc cầu vồng rực rỡ!
Bông tuyết là những viên đá tí hon chứa đầy bọt khí. Bọt khí hắt ánh sáng đủ mọi hướng nên mắt mình thấy tuyết trắng tinh.
Đó là cách mèo tự tắm đấy! Lưỡi mèo nhám như chiếc lược, liếm đến đâu sạch bụi và mượt lông đến đó — nên mèo lúc nào cũng thơm tho sạch sẽ.
Rau chứa vitamin — những 'viên ngọc' giúp con mắt sáng, da đẹp, người khỏe và đi vệ sinh dễ dàng. Siêu nhân nào cũng cần ăn rau mới có sức mạnh!
Tai dài giúp thỏ nghe được tiếng động từ rất xa để chạy trốn cáo và sói. Tai còn giúp thỏ tỏa bớt nóng khi trời oi nữa — vừa là radar vừa là quạt!
Mặt trăng không tự phát sáng mà được mặt trời chiếu sáng. Trăng bay vòng quanh Trái Đất, mỗi đêm mình nhìn thấy phần được chiếu sáng nhiều ít khác nhau — nên trăng lúc tròn như cái bánh, lúc cong như quả chuối.
Gió chính là không khí đang chạy! Chỗ nóng không khí bay lên, chỗ lạnh không khí tràn tới thế chỗ — không khí chạy qua chạy lại thành gió mát rượi.
Cái vòi là 'cánh tay vạn năng' của voi: lấy thức ăn trên cao, hút nước uống, tắm vòi sen, chào bạn bè... Không có vòi, voi to thế kia cúi xuống uống nước mệt lắm!
Ngáp là cách cơ thể hít một hơi thật sâu cho não tỉnh táo và mát mẻ hơn. Điều thú vị là thấy người khác ngáp mình cũng muốn ngáp theo đấy — thử nhìn bố/mẹ ngáp xem!
Ánh sáng bay theo đường thẳng. Khi con đứng chắn trước ánh đèn hay ánh nắng, chỗ sau lưng con ánh sáng không tới được — chỗ tối đó chính là cái bóng hình con!
Ánh nắng có 7 màu trộn lẫn. Nước biển 'nuốt' gần hết các màu, chỉ trả lại màu xanh cho mắt mình — nên biển càng sâu nhìn càng xanh thẳm.
Trong người gà trống có 'đồng hồ báo thức' tự nhiên. Trời gần sáng là gà biết ngay và gáy vang để tuyên bố: 'Dậy thôi! Đây là sân của tôi!'
Kem được làm từ sữa rồi cho vào máy làm lạnh thật lâu đến khi đông cứng lại. Que kem lạnh buốt là vì nó vừa từ 'nhà băng giá' bước ra đấy!
Nhà của giun ở dưới đất. Mưa to làm nhà ngập nước, giun khó thở nên phải bò lên 'lánh nạn'. Tạnh mưa chúng lại chui về nhà.
Bụng đom đóm có 'chiếc đèn' đặc biệt tự phát sáng để nhấp nháy gọi bạn: 'Tớ ở đây này!'. Đèn của đom đóm sáng mà không hề nóng — tài chưa!
Cái đầu chứa bộ não quý giá nhưng lại mềm như quả trứng. Mũ bảo hiểm giống vỏ cứng bảo vệ trứng — nếu chẳng may ngã, mũ chịu đau thay cho đầu con.
Trong lá có chất màu xanh tên là diệp lục — 'đầu bếp' của cây. Nó dùng ánh nắng, nước và không khí để nấu thức ăn nuôi cây lớn.
Cái mai vừa là ngôi nhà vừa là áo giáp của rùa. Gặp nguy hiểm, rùa rụt đầu rụt chân vào mai — kẻ thù đành chịu thua cái 'hộp cứng' này!
Nước khi đông thành đá sẽ 'phồng' ra và nhẹ hơn nước lỏng. Nhẹ hơn thì nổi lên trên — giống chiếc phao vậy!
Trái Đất tự xoay tròn suốt ngày đêm. Mặt quay về phía mặt trời là ban ngày sáng rực, mặt quay đi là ban đêm đầy sao. Xoay hết một vòng đúng một ngày!
Buổi sáng chơi và học, não làm việc rất mệt. Ngủ trưa một giấc ngắn là 'sạc pin nhanh' để buổi chiều lại tràn đầy năng lượng — các vận động viên giỏi cũng ngủ trưa đấy!
Khi hút máu, muỗi 'nhổ' một ít nước bọt vào da mình. Da phát hiện ra kẻ lạ liền báo động bằng cách sưng đỏ và ngứa — đó là đội bảo vệ cơ thể đang làm việc.
Mỗi cái chớp mắt là một lần 'gạt nước' — mí mắt lau bụi và tưới nước mắt cho tròng mắt luôn sạch và ướt. Mình chớp mắt cả chục nghìn lần mỗi ngày mà chẳng hề hay!
Bí mật nằm ở đôi cánh và tốc độ. Máy bay chạy cực nhanh, không khí lướt trên cánh cong tạo ra lực nâng đẩy máy bay lên — giống khi con thò tay nghiêng ra cửa sổ ô tô đang chạy, tay bị gió đẩy lên vậy.
Ánh nắng chứa 7 màu. Khi xuyên qua bầu khí quyển, màu xanh dương bị các hạt không khí 'đá văng' tung tóe khắp bầu trời — nhìn hướng nào cũng thấy màu xanh bay đến mắt mình.
Chớp và sấm sinh ra cùng lúc, nhưng ánh sáng chạy nhanh hơn âm thanh cả triệu lần. Vì vậy mắt thấy chớp ngay, còn tai phải đợi tiếng sấm 'chạy bộ' tới sau. Đếm giây giữa chớp và sấm còn đoán được cơn giông xa hay gần!
Sâu trong lòng đất nóng đến mức đá cũng chảy thành 'cháo đá' gọi là mắc-ma. Khi bị dồn nén quá mức, mắc-ma tìm khe nứt phun trào lên — như chai nước ngọt bị lắc mạnh rồi mở nắp vậy.
Vỏ Trái Đất ghép từ những mảng đá khổng lồ như miếng ghép hình, và chúng trôi rất chậm. Khi hai mảng xô hoặc trượt qua nhau đột ngột, mặt đất rung lên — đó là động đất. Vì thế ở Nhật mọi người luôn tập luyện phòng chống động đất.
Bướu không chứa nước như nhiều người tưởng, mà chứa mỡ dự trữ! Khi đi cả tuần trong sa mạc không có gì ăn, lạc đà 'rút' năng lượng từ bướu ra dùng — như mang theo hộp cơm trên lưng.
Da tắc kè có những tế bào màu như bảng màu vẽ. Nó đổi màu để trốn kẻ thù, và cả để... thể hiện tâm trạng: đang vui, đang giận hay muốn làm quen — như kiểu 'mặc áo theo cảm xúc' vậy!
Cách đây 66 triệu năm, một tảng thiên thạch khổng lồ đâm vào Trái Đất. Bụi che kín mặt trời, cây cối chết, trời lạnh giá — khủng long to lớn không đủ thức ăn nên tuyệt chủng. May mắn thay, tổ tiên của loài chim đã sống sót!
Trái Đất chính là một cục nam châm khổng lồ! Kim la bàn cũng là nam châm nhỏ, nên nó bị 'kéo' xoay theo và luôn chỉ về phía cực bắc — nhờ vậy người đi biển ngày xưa không bị lạc.
Suốt hàng triệu năm, nước mưa và sông ngòi bào mòn đá núi, hòa tan muối trong đá rồi chở ra biển. Nước biển bốc hơi bay đi nhưng muối ở lại — tích tụ mãi nên biển càng ngày càng mặn.
Vân tay hình thành từ khi con còn trong bụng mẹ, do da và nước ối 'vẽ' ngẫu nhiên. Không ai trên thế giới trùng vân tay với ai — kể cả anh chị em sinh đôi! Vì thế vân tay được dùng để nhận dạng.
Khi chạy, cơ bắp cần rất nhiều oxy. Tim là chiếc máy bơm phải làm việc gấp đôi gấp ba để chở oxy theo máu đến khắp cơ thể — nên nó đập nhanh và mạnh. Đó cũng là cách trái tim tập thể dục đấy!
Trái Đất bay quanh mặt trời nhưng lại đứng hơi... nghiêng. Nửa nào nghiêng về phía mặt trời thì nhận nhiều nắng thành mùa hè, nửa kia thành mùa đông. Bay được nửa vòng thì hai bên đổi chỗ cho nhau!
Vì trăng ở xa lắm — gần 400 nghìn cây số! Những thứ ở quá xa thì dù mình chạy bao nhiêu, hướng nhìn tới nó gần như không đổi, nên cảm giác như trăng đang lẽo đẽo theo mình.
Gai chính là lá đã 'biến hình' đấy! Lá to sẽ làm cây mất nước nhanh dưới nắng sa mạc, nên xương rồng thu lá thành gai nhọn — vừa giữ nước, vừa khiến con vật nào định ăn nó phải chùn bước.
Chim có 'la bàn' và 'bản đồ' ngay trong đầu: chúng cảm nhận được từ trường Trái Đất, lại biết nhìn mặt trời và các vì sao để định hướng. Có loài bay hàng chục nghìn cây số vẫn về đúng tổ cũ!
Vi khuẩn trong miệng ăn đường từ kẹo rồi thải ra axit — thứ nước chua ăn mòn men răng, đục thành lỗ sâu. Ăn kẹo xong súc miệng, đánh răng là cách chặn đứng 'bữa tiệc' của lũ vi khuẩn.
Thủ phạm chính là gió! Gió thổi trên mặt biển đẩy nước dồn thành những gợn, gợn nhỏ dồn thành sóng lớn lăn mãi vào bờ. Gió càng mạnh thổi càng lâu, sóng càng cao.
Thật ra sao sáng đều đặn, nhưng ánh sáng của chúng phải xuyên qua bầu khí quyển luôn chuyển động của Trái Đất. Không khí lay động làm tia sáng lắc lư — nên mắt mình thấy sao như đang nháy mắt chào.
Tuy vỏ bằng sắt nhưng bên trong tàu rỗng, chứa đầy không khí. Tính cả khoảng rỗng, tàu nhẹ hơn khối nước mà nó choán chỗ — nên nước 'nâng' tàu nổi lên. Thử úp bát nhựa xuống chậu nước xem, nó cũng nổi!
Chân dơi yếu, không đứng thẳng được như chim, nhưng móng bám thì cực chắc. Treo ngược giúp dơi ngủ mà không tốn sức, kẻ thù khó với tới, và khi cần chỉ việc buông mình ra là bay được ngay!
Mực đen là 'màn khói tàng hình' của bạch tuộc. Gặp kẻ săn mồi, nó phun ra đám mây mực làm kẻ thù chẳng nhìn thấy gì, rồi nhanh chóng chuồn mất — đúng kiểu ninja của đại dương!
Khi bụi, phấn hoa hay vi trùng lọt vào mũi, cơ thể lập tức 'khai hỏa' một luồng hơi mạnh như bão để tống chúng ra ngoài — đó là hắt xì. Vì thế nhớ che miệng khi hắt xì để không 'tặng' vi trùng cho người khác nhé!
Khi da bị rách sâu, cơ thể vội vá lại bằng một loại 'vải mới' bền hơn nhưng không giống da cũ — miếng vá đó là sẹo. Nó là bằng chứng cho thấy cơ thể con biết tự sửa chữa tuyệt vời thế nào.
Hơi thở của mình ấm và chứa nhiều hơi nước. Gặp không khí lạnh, hơi nước lập tức ngưng thành muôn vàn giọt li ti như đám mây nhỏ — thế là mình 'thở ra khói' như chú rồng con!
Kim của ong mật có ngạnh như lưỡi câu, đâm vào rồi mắc kẹt không rút ra được. Khi ong bay đi, kim và một phần bụng bị đứt lại — nên ong chỉ chích khi thật sự phải bảo vệ tổ. Đừng chọc phá tổ ong nhé!
Trong đám mây giông, gió mạnh hất giọt nước lên tầng cao lạnh buốt làm nó đóng băng, rơi xuống lại bị hất lên bọc thêm lớp băng mới... Cứ thế viên băng to dần, nặng quá thì rơi xuống thành mưa đá.
Đó là thủy triều — do mặt trăng gây ra! Mặt trăng 'kéo' nước biển về phía nó khiến nước dâng lên; Trái Đất xoay đi thì nước lại rút xuống. Biển như đang thở theo nhịp của mặt trăng vậy.
Nghe lạ nhỉ, lên cao gần mặt trời hơn mà lại lạnh! Đó là vì trên cao không khí loãng, giữ nhiệt rất kém, hơi ấm từ mặt đất cũng không lên tới — nên đỉnh núi Phú Sĩ quanh năm đội mũ tuyết trắng.
Gấu mặc tới 'ba lớp áo': lớp mỡ dày, lớp lông tơ ấm và lớp lông ngoài không thấm nước. Thú vị nhất: da gấu màu đen để hút nắng, còn lông trắng chỉ là 'áo tàng hình' giữa tuyết thôi!
Khi củi hay gas cháy, năng lượng cất giấu bên trong chúng được giải phóng ào ạt thành nhiệt và ánh sáng. Lửa hữu ích nhưng rất nguy hiểm — chỉ người lớn mới được dùng nhé!
Quanh nam châm có một 'vùng sức mạnh' vô hình gọi là từ trường. Bên trong miếng sắt có vô số 'nam châm tí hon' nằm lộn xộn; lại gần nam châm, chúng xếp thẳng hàng và cả miếng sắt bị hút chặt.
Khi cầu thủ đá lệch tâm quả bóng, bóng vừa bay vừa xoay tít. Không khí lướt hai bên quả bóng xoay không đều nhau, đẩy bóng cong dần sang một phía — tuyệt chiêu 'lá vàng rơi' là thế!
Đó là phản xạ — hành động nhanh hơn cả suy nghĩ! Tín hiệu nguy hiểm đi đường tắt trong não khiến mí mắt sập xuống ngay tức khắc để bảo vệ đôi mắt quý giá. Cơ thể mình thông minh chưa!
Vì cá heo không phải là cá! Nó là thú biển, thở bằng phổi giống mình. Cứ vài phút nó phải ngoi lên lấy không khí qua lỗ thở trên đỉnh đầu — kèm màn nhảy múa đẹp mắt.
Những rãnh đó là 'mương thoát nước' tí hon. Ngày mưa, nước trên đường theo rãnh thoát ra sau, giúp lốp bám chặt mặt đường không bị trượt. Lốp mòn hết rãnh là phải thay ngay.
Âm thanh là sóng biết 'bật tường'! Khi con hét lên, sóng âm bay đi đập vào vách đá rồi dội ngược về tai — thế là nghe thấy giọng mình lặp lại. Vách càng xa, tiếng vọng về càng chậm.
Mùa đông ít nắng, đất đóng băng khó hút nước, nuôi lá không nổi nữa nên cây 'thay áo': rụng hết lá, ngủ một giấc dài tiết kiệm sức, chờ xuân đến đâm chồi mới.
Không phải da bị 'ngấm nước hỏng' đâu — chính cơ thể chủ động làm da nhăn đấy! Ngón tay nhăn bám đồ vật trơn ướt chắc hơn hẳn, như rãnh lốp xe ngày mưa vậy.
Màu đỏ là màu nhìn thấy rõ từ khoảng cách xa nhất, kể cả trong sương mù, và từ xưa đã là màu báo nguy hiểm. Nhìn thấy sớm — dừng kịp thời — an toàn cho tất cả mọi người.
…và 963 câu hỏi khác trong trang.